Uncategorized

Ánh trăng đỏ! Chương III


Chương III: Vầng trăng tĩnh lặng

Trăng tĩnh lặng

Giọt sương rơi

Nụ cười xưa

Giờ chốn cũ?

Mấy ngày nay

huynh  đi sớm,

về lúc ánh trăng lên.

 

Tiếng của phòng bên khép lại,

cô biết huynh đã về.

nhưng điều gì đó đã ngăn cô lại,

chỉ có thể nhìn sư huynh dưới ánh đèn từ trong phòng hắt ra ngoài sân.

 

 Cô biết,

người con gái mang tên Lệ San đó

đã khiến sư huynh năm nào cuat cô rồi.

 

Trong mắt sư huynh.

cô chỉ là một tiểu sư muội….

sư muội…

của năm xưa.

–      Nhưng địa điểm do ta chọn.

Mọi thứ trở nên nhạt nhòa trước mắt.

Đôi tay cô trở nên rã rời.

Bước chân trở nên nặng trĩu.

Vẫn nụ cười ấy,

đôi mắt như khép lại hơn.

–      Vâng. Vậy muội chuẩn bị trước đây, sư huynh.

Cửa phòng khép lại.

–      Hức! ……ức!…ức!

Từng tiếng nấc vang lên….

Tại saoo…?

Tại sao vậy, sư huynh…

Huynh, tại sao vậy….?

Trong quán trọ “Diệp Tử”.

Lệ San ngồi lặng nơi cửa sổ.

Ánh mắt mơ hồ.

Hình ảnh cô gái vừa hữu hình, như lại vô hình trước mắt Linh Lan.

Nỗi hờn trong lòng cô lúc trước trở nên nhạt nhòa.

Ai có thể không biết

Nhưng với cô  thì không thể không biết.

Chỉ cần hai ngày! Cô có thể biết được lai lịch quá khứ của người con gái mang tên Lệ San đó.

Tên thật của cô ta là Bạch Ngọc Anh_con gái một trung thần

Sau một đêm đã không còn gì.

Đêm xảy ra huyết án, cô được đi đến Tây Nam Hương Kì, nhờ vậy mà thoát nạn.

Được Lương Hùng_một võ tướng, là bạn chí cốt của cha cô ta nhận làm con nuôi.

 

 

Mang trong mình mối huyết thù,

sau ba ngày giam mình trong phòng,

lúc bước ra,

người con gái đó

tóc đã bạc màu.

 

Nhìn Lệ San

Ánh mắt nàng ta mơ hồ nhìn vào hư vô.

Xung quanh

tựa như có bức tường  băng vô hình.

Nàng ta tỏa ra một cái gì đó khiến ta muốn lại gấn, lại vừa như không.

Sâu thẳm là ánh mắt mơ hồ đó

lạnh tựa sương băng.

–      Lê San cô nương.

Như tỉnh mộng, Ngọc Anh quay lại.

Ánh mắt như tan sương.

Nhưng dù sương có tan vẫn không thể xóa hết cái lạnh thấu xương.

–      Khang công tử.

Nhận ra có người đứng sau, Lê San chớp mắt quay sang nhìn, khẽ mỉm cười gật đầu:

–      Cô nương….

******************************************

Bước về khách quán.

–      Khang  sư huynh, cô nương đó thật xinh đẹp.

Ánh mắt Minh Khang chợt lóe lên, nhưng rồi lại trở về với vẻ thâm trầm vốn có.

Chợt một nỗi sợ vô hình bỗng bao trùm lấy Linh San.

Thất sắc, cô vội quay đi nhìn ánh trăng

–      Muội rất thích cô nương đó.

âm thanh nhẹ như ánh trăng mờ ảo tan thinh không….

9 thoughts on “Ánh trăng đỏ! Chương III

*Cười* Lại đây ^.~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s